Bên cạnh hành, tỏi Kinh Môn là một nông sản trứ danh được nhiều người tiêu dùng và các nhà máy chế biến săn lùng. Nhờ chất đất phù sa đặc biệt, củ tỏi ở đây có vỏ trắng đẹp, tép tỏi chắc nịch.
Điểm khác biệt của tỏi Kinh Môn so với tỏi vùng khác là độ cay nồng, mùi thơm đậm đặc và chứa rất nhiều hoạt chất tốt cho sức khỏe. Khi xào nấu chỉ cần một chút tỏi Kinh Môn cũng đủ làm dậy mùi món ăn.
Hiện nay, tỏi Kinh Môn còn được chọn làm nguyên liệu chính để sản xuất tỏi đen - một sản phẩm bồi bổ sức khỏe rất được ưa chuộng.
Nhắc đến tỏi Kinh Môn là nhắc đến một "tuyệt tác" của thiên nhiên và sự cần cù của con người vùng bãi bồi. Không giống như trồng rau xanh, trồng tỏi là một canh bạc với thời tiết và đòi hỏi sự chăm sóc tỉ mỉ như chăm con mọn. Đất trồng phải được cày ải, phơi ải, làm tơi xốp và lên luống thật cao ráo. Từng nhánh tỏi giống được chọn lọc kỹ càng, cắm xuống đất với khoảng cách đều tăm tắp. Suốt chu kỳ sinh trưởng kéo dài gần nửa năm, người nông dân phải liên tục nhổ cỏ bằng tay, bón phân hữu cơ và tưới nước giữ ẩm, bất chấp cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông miền Bắc hay những đợt sương muối độc hại có thể cướp đi cả mùa vụ.
Đến kỳ thu hoạch, công việc lại càng bề bộn và vất vả hơn. Củ tỏi phải được nhổ cẩn thận lên khỏi mặt đất, rũ sạch đất cát bùn lầy. Khác với nhiều loại nông sản khác có thể sấy công nghiệp, tỏi Kinh Môn bắt buộc phải trải qua quá trình phơi nắng tự nhiên kéo dài hàng tuần liền trên những tấm giàn tre, mẹt lớn. Hàng ngày, nông dân phải "canh nắng", hễ thấy mây đen kéo đến là phải hớt hải thu gom chạy mưa, nắng ráo lại mang ra phơi tiếp. Họ phải lật giở từng củ tỏi hàng ngày để nắng gió làm se lớp vỏ, rút cạn lượng nước thừa bên trong, giúp tép tỏi săn chắc lại, giữ trọn vẹn lớp tinh dầu allicin quý giá. Chính nhờ quá trình phơi sấy kỳ công, chắt chiu từng tia nắng ấy, tỏi Kinh Môn mới có được tép to đều, chắc nịch, vị cay nồng xộc thẳng lên mũi và hương thơm đặc trưng có thể khử sạch mọi mùi tanh, trở thành gia vị không thể thiếu trong mọi căn bếp Việt.